Đá và người

Mỗi con người khi sinh ra đều ít nhiều mang trong mình nét tính cách xù xì như những hòn đá.

Sáng nay, mùng 1 tết, như mọi năm tôi và cha chuẩn bị để về quê ăn tết. Đó là tập quán mà gia đình tôi duy trì nhiều năm nay. Trên chuyến xe buýt từ nhà ra bến xe, tôi bị gây chú ý bởi người nhân viên soát vé. Không biết nên xưng hô là anh hay chị, vì ở khuôn mặt ấy tôi thấy những đường nét của phụ nữ nằm trong ngoại hình và cách ăn mặc của 1 người đàn ông. Tôi chợt nghĩ có lẽ vì thế mà ở cậu có một sự quan tâm, ân cần với hành khách được thể hiện qua khuôn mặt và giọng nói cộc cằn, đôi khi thô lỗ, như đúng cái cách mà cậu đang “đối xử” với mọi hành khách trên chuyến xe buýt này.

Đại đa số mọi người trên xe không thích cậu, tôi đoán là thế, cũng giống như ấn tượng đầu tiên tôi dành cho cậu ở chuyến xe lần trước. Ấn tượng ban đầu thường sẽ quyết định hình ảnh của 1 người trong bộ não của chúng ta, và ít khi ta có thể thay đổi được nó. Nhưng khi quan sát một con người đủ lâu, tôi có đủ thời gian để nhìn nhận rõ hơn về họ, và để hiểu hơn rằng thứ tính cách cộc cằn kia chưa phản ánh hết được một con người.

Trong thế giới mà chúng ta đang sống, người ta thường sợ làm mất lòng những người xung quanh. Chính vì thế mà con người ta thường phải cố gắng “làm nhẵn” mình trong mắt những người xung quanh, giống như những hòn sỏi vẫn thường được tìm thấy ở bên những dòng sông, dòng suối. Những hòn đá “đẹp đẽ” bao năm được “dòng nước” mài nhẵn kia, có lẽ lúc được sinh ra chúng cũng xù xì.

Tôi biết một số người có sở thích sưu tập đá. Ở họ có một niềm đam mê đối với những thứ “xù xì và xấu xí”. Những hòn đá mà họ sưu tập thường không đẹp trong mắt đại đa số chúng ta. Nhưng với họ chúng có vẻ đẹp riêng, cái chất riêng, cái hồn riêng. Có lẽ, đó là vẻ đẹp của sự độc đáo, sự gai góc. Khi bạn là duy nhất, ở một góc độ nào đó bạn là đẹp nhất. Và cũng có thể bạn đẹp nhất khi bạn là chính bạn. Hòn sỏi nhẵn bóng cũng chỉ được dùng để lót đường, hòn đá xù xì đôi khi lại được đặt ở những vị trí trang trọng, đẹp đẽ nhất. Nhìn chuyện người ta lại nhớ đến chuyện đá, ngẫm chuyện đá ta lại nhớ đến chuyện người. Vậy đâu là đẹp, đâu là xấu, đâu là cao, đâu là thấp, đâu là sang và đâu là hèn. Có lẽ, mỗi con người khi sinh ra đều là những hòn đá. Ta không biết cuộc sống sẽ “đẽo gọt” mình như thế nào, nhân sinh là bất định, nhưng mỗi con người được quyền chọn mình là đá hay sỏi.

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: